Tôi có một người anh khách hàng rất đặc biệt, anh là người ”từ chối” tôi nhiều nhất, cũng là người giúp tôi có động lực nhất, khi tôi là một cô chuyên viên truyền thông vừa chân ướt chân ráo bước vào nghề.

Sau một năm tốt nghiệp đại học (2010) và trở về quê nhà xin việc để ở gần Bố Mẹ và gia đình nhưng không tìm được công việc phù hợp, năm 2011 tôi đã quyết định trở lại Sài Gòn lập nghiệp.

Lúc đó tôi cũng không nghĩ gì nhiều, không biết cuộc sống sẽ bắt đầu từ đâu nhưng vì thấy Ba Mẹ và anh chị vất vả nhờ vả người này, người kia để xin việc cho tôi vào một đài truyền hình địa phương, tôi đã xin phép Ba Mẹ và anh chị được trở lại Sài Gòn lập nghiệp năm 2011.

Vào tới Sài Gòn sau khi ổn định nhà trọ tôi đã xin vào một công ty truyền thông với vị trí chuyên viên truyền thông: công việc chính của tôi là tìm kiếm thông tin khách hàng doanh nghiệp tham gia PR – Quảng cáo truyền hình. Chính từ công việc mà anh trở thành khách hàng rồi đến một người anh thân thiết.

Tôi nhớ lần đầu tiền mời anh tham gia chương trình truyền hình bên công ty anh đã ”từ chối” với lý do ”Anh không còn tin vào phóng viên, biên tập viên, báo đài nào nữa… vì có nhiều người đến doanh nghiệp anh quay phim, chụp hình …thu tiền rồi đi luôn không đăng/ phát bài….”

Tôi tự hỏi:

”Sao anh lại mất niềm tin vào cuộc sống như vậy? và tôi nghĩ cho dù công việc nào thì cũng luôn có người tốt và người xấu… ”

Nhưng anh thì không tin và cũng không cho tôi cơ hội gặp.

Tôi vẫn kiên nhẫn mỗi tháng gọi điện hỏi thăm tình hình công việc kinh doanh của anh và doanh nghiệp mà chẳng hề nhắc đến việc chào mời anh làm quảng cáo.

6 tháng sau…

Một ngày nọ, anh bảo tôi xuống doanh nghiệp của anh để anh gặp cho biết mặt và trao đổi công việc … Lần đầu tiên gặp anh chốt với tôi hợp đồng truyền thông và mời tôi và đồng nghiệp đi ăn và kể chúng tôi về công việc kinh doanh cũng như những lần anh làm quảng cáo cho doanh nghiệp mà không nhận được kết quả, anh cũng không ngần ngại chia sẻ về cuộc sống xung quanh công việc và gia đình anh.

Sau khi thực hiện xong dự án quảng cáo cho doanh nghiệp của anh thì anh đã tin tưởng và luôn gọi tôi là ”em gái” . Tôi nghĩ đó là cách gọi thân thiết thiết của người miền Nam vì thấy ai là con gái anh cũng gọi là ”em gái” và còn nói vui anh chắc có ”vài trăm cô em gái”…

Tôi vẫn luôn nghĩ đó là ”nghệ thuật xã giao” của những người làm kinh doanh nên không quan tâm lắm…

Từ đó về sau, mỗi khi doanh nghiệp hay cá nhân anh cần làm gì liên quan đến marketing truyền thông anh đều gọi cho tôi, thậm chí có thời gian tôi nghỉ truyền thông đi làm công sở anh vẫn luôn nhờ tôi làm và tư vấn cho các dự án marketing truyền thông của anh và doanh nghiệp…

Sau một thời gian làm công sở sáng đi tối về đúng giờ tôi cảm thấy công việc và cuộc sống sao quá ư nhạt nhẽo … Bên cạnh đó vẫn còn rất nhiều khách hãng cũ và anh vẫn luôn cần tôi tư vấn và làm marketing và truyền thông.

Tôi quyết định nghỉ việc để có thời gian chăm sóc gia đình và khởi nghiệp làm công việc mình yêu thích cũng như giúp cho nhiều doanh nghiệp xây dựng thương hiệu.

Anh vẫn luôn ủng hộ cho đứa con tinh thần Len Nguyễn Media của tôi và thường dặn dò: ”Ở Sài Gòn ai bắt nạt em cứ báo anh”.

Lại một lần nữa tôi nghĩ anh nói ”cho vui” vì khi ấy tôi không hề biết anh là một người có ”tầm ảnh hưởng” và luôn sẵn sàng bảo vệ công lý, đặc biệt phụ nữ và trẻ em.

Mọi việc sẽ vẫn như tôi nghĩ ”anh nói cho vui”, tôi cũng là ”em gái” như tất cả những ”em gái” gọi anh là anh hai hay anh trai cho đến khi có người vì muốn lấy lòng anh và muốn ”hại” tôi nên cố gắng nói xấu tôi với anh đủ thứ nhưng anh chỉ nhẹ nhàng bảo: ”Em có biết TL là ai không? TL là em gái anh, xấu hay tốt anh tự biết…”

Đây là khoảng thời gian tôi suy sụp mọi thứ khi cách ly xã hội, các hợp đồng truyền thông bị hủy liên tục vì dịch covid-19. Có nhiều người không được lợi từ tôi quay ra nói xấu tôi đủ thứ nhưng tôi cứ im lặng đón nhận tất cả. Và anh vẫn luôn tin tưởng và sãn sàng bảo vệ tôi.

Người ta vẫn hay thắc mắc, có người ghen tỵ vì cứ nhắc đến truyền thông là anh nhắc tên tôi, có lẽ cũng vì thế mà nhiều người trở nên ghen ghét, đố kỵ…?

Cảm ơn một người anh, một người khách hàng đặc biệt đã truyền cảm hứng để tôi có động lực cố gắng sống với niềm đam mê, có niềm tin rằng ‘Ở nơi đất khách quê người vẫn có một người ”anh trai” luôn sẵn sàng đứng ra bảo vệ tôi.

Sài Gòn 18h40 06/11/2020

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.